Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Ngôn Tình
    • Xuyên Không
    • Võ Hiệp
    • Trọng Sinh
    • Đô Thị
    • Ngược
    • Khoa Huyễn
  • Trang Chủ
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Ngôn Tình
    • Xuyên Không
    • Võ Hiệp
    • Trọng Sinh
    • Đô Thị
    • Ngược
    • Khoa Huyễn
  • Dị Giới
  • Đô Thị
  • Huyền Huyễn
  • Ngôn Tình
  • Tiên Hiệp
  • Trọng Sinh
Prev
Next

Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời - Chương 1704

  1. Home
  2. Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
  3. Chương 1704 - 1
Prev
Next

Edit: Diệc Linh

Beta: Tinh Niệm

Cô mở to mắt, nhìn về phía hồ nước

“Em muốn vào”

Hoắc Từ không dám để cô một mình ở lại đây, sợ cô không chịu đựng nổi.

Hắn ôm cô cùng đi xuống hồ.

Vẫn không cảm thấy yên tâm, hắn lấy điện thoại ra gọi 120.

Tô Yên ngâm mình dưới hồ nước, cảm nhận từng dòng nước chảy qua.

Mặt Hoắc Từ vô biểu tình, tầm mắt gắt gao nhìn chằm chằm cô, giống như chỉ cần cô xảy ra chuyện gì, sẽ lập tức đưa cô ra.

Một phút trôi qua, Tô Yên nhắm mắt lại, nằm yên trong nước.

Khí sắc không hề tái nhợt mà dần dần hồng nhuận, bộ dạng còn rất hưởng thụ.

Tiểu Hoa

“Ký chủ, chị còn 3 phút.”

Tô Yên mở mắt, nhìn chàng trai trước mặt.

Cô mấp máy môi

“Em không phải người.”

Xong, cô lại nói

“Anh không thể ghét bỏ em.”

Vừa nói, cô vừa đứng lên.

Làn váy lóng lánh trong nước, thật không hổ danh do đại sư đứng đầu thiết kế.

Chiếc váy kia ở trong nước, rõ ràng không hề có ánh đèn, thế nhưng lại rực rỡ chói loá như vì sao lộng lẫy.

Cô duỗi tay níu lấy cà vạt Hoắc Từ.

Hoắc Từ nghe cô nói xong, mãi vẫn không hiểu rốt cuộc cô muốn nói cái gì.

Không phải người?

Là vì cô làm chuyện áy náy sao?

Hắn nói

“Em không cần như vậy, anh muốn em.”

Dù cho cô cùng tên kia làm chuyện gì đó trong hoa viên, cũng chắc chắn là do hắn ta không biết xấu hổ mà câu dẫn trước.

Chờ ngày mai, tốt nhất đừng để hắn tìm được người.

Nếu không…

Nghĩ như vậy, ánh mắt hiện lên chút lệ khí.

Tô Yên nghe xong, nhẹ nhàng thở ra

“Ân”

Vừa nói, cô vừa hướng về phía cánh môi mỏng kia, nhẹ nhàng hôn lên.

Đồng thời, Tiểu Hoa lên tiếng

“Leng keng, hết thời gian.”

Giọng nói nhỏ đi, Tô Yên cảm thấy đầu óc dần trống rỗng.

Cô thấy mình từ không trung rơi xuống.

Tõm, rơi vào nước.

Tô Yên mở to mắt, chân theo quán tính quơ quơ.

Chỉ nhìn thấy đuôi cá ánh vàng.

“Em…”

Vừa mở miệng, một chuỗi bong bóng đi ra ngoài.

Tô Yên ngậm miệng lại, bơi trong nước.

Tiểu Hoa quái khí nói

“Wow, ký chủ, vừa nãy người với cá hôn nhau sao? Một nhân loại cùng một con cá?”

Nghe nó nói, Tô Yên nhớ tới Hoắc Từ.

Ngẩng đầu nhìn, phát hiện Hoắc Từ đứng ở bể bơi, thân thể cứng đờ, nhìn con cá vàng nhỏ đang ở trong hồ vui vẻ thoải mái.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép (눈_눈) ]

Khi phản ứng lại, hắn khom lưng, nâng cá vàng nhỏ lên.

Từng giọt nước rơi xuống, phát ra tiếng vang.

Hắn hơi há mồm, không biết nên nói gì.

Đợi hơn nửa ngày mới bình tĩnh lại.

“Tô Yên?”

Tô Yên cũng há mồm, chỉ là không phát ra âm thanh.

Sau đó, cô gật gật đầu.

Nhìn cô như vậy, Hoắc Từ biết đây là Tô Yên.

Cho nên…, lúc nãy cô nói không phải người, không phải vì áy náy, mà là thực sự không phải người??

Ánh mắt hắn thay đổi mấy lần.

Sau đó ôm cá vàng nhỏ, hắn lên tiếng.

“Nói em thích anh.”

Tô Yên ngốc lăng.

Hoắc Từ thấy cô không nói gì, vẫn kiên nhẫn.

“Nói em yêu anh.”

Tô Yên há miệng thở dốc, phun ra toàn bong bóng.

Nhân tiện vẫy vẫy cái đuôi ngầm nói cho hắn cô không thể nói chuyện.

Người nào đó không biết có phải quá chấp nhất hay không mà vẫn lặp lại.

“Nói – em – yêu – anh.”

Tô Yên lại lần nữa phun ra bong bóng.

Prev
Next

Có thể bạn quan tâm

ngoan-dung-chay
Ngoan, Đừng Chạy
24/06/25
12429-linh-vu-thien-ha_cover_large
Linh Vũ Thiên Hạ
07/01/25
Xuyen-thanh-nui-chinh-lam-nong
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
11/05/26
xuyen-khong-ca-doi-cung-sung-cuc-pham-phu-nhan
Xuyên Không Cả Đời Cưng Sủng Cực Phẩm Phu Nhân
17/05/25

Copyright to Truyện Chữ. Website đang trong quá trình thử nghiệm